Trang chủ Discover Nha Trang Xuôi về Nha Trang tìm hiểu về ngọn núi Vọng Phu

Xuôi về Nha Trang tìm hiểu về ngọn núi Vọng Phu





Nha Trang phần lớn diện tích là núi non hiểm trở, tuy nhiên mỗi ngọn núi ở đây đều gắn liền với những câu chuyện có thật của con người nơi đây từ thời xa xưa. Du khách đi ngược về phía Tây Nam qua khỏi 2 hòn Chảo và Hòn Chát bạn sẽ trông thấy một ngọn núi cao chất ngất nổi tiếng khắp miền Nam đó là núi Vọng Phu. Câu chuyện về hòn núi Vọng Phu cũng khá ly kì nhưng đượm buồn và đau thương cho sự trắc trở trong tình yêu. 

Núi Vọng Phu hay còn được gọi với tên khác là núi Mẫu Tử, núi cao 2051m, trước kia thuộc địa phận tỉnh Đaclac, đến khi quận Khánh Dương được sáp nhập vào tỉnh Khánh Hòa thì núi Vọng Phu hoàn toàn nằm trong địa phận tỉnh Khánh Hòa Nha Trang.


Hòn núi Vọng Phu

Trên chóp núi Vọng Phu là một khối đá hoa cương khổng lồ đứng thẳng lên trời, bên cạnh có một khác nhỏ hơn. Hai khối đá này tương tự như hình người, du khách đứng xa ngoài 40km vẫn trông thấy. Và với 2 tượng khối đá này người ta ví như người mẹ đang bồng đứa con và phóng tầm mắt ra ngoài Thái Bình Dương đón chờ người chồng trong vô vọng.

“ Bồng con ngồi dựa trên non,
Trăng thu vằng vặc dạ còn nhớ trông”

Cũng từ hình dáng ấy của ngọn núi mà từ lâu người ta đã quen gọi ngón núi này với các tên là núi Vọng Phu. Chỉ mới nghe tên gọi thôi thì người nghe cũng phần nào hiểu được ngọn núi gắn liền với một câu chuyện khá buồn. 

Theo lời kể:
“Thì vào thời xa xưa có một đôi vợ chồng tiều phu nọ hiếm con họ đi bái chùa khắp nơi chỉ mong có được đứa con. Rồi một ngày nọ, bà hạ sinh một đứa con gái, và qua năm sau lại tiếp tục sinh được một cậu con trai. Hai vợ chồng nọ rất đỗi vui mừng và hết lòng cảm tạ Trời Phật đã  xót thương cho vợ chồng họ. Hai chị em lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ.

Tuy nhiên, niềm hạnh phúc của gia đình họ không trọn vẹn, bao đau thương ập xuống ngôi nhà luôn rộn rã tiếng cười hạnh phúc. Vào một ngày nọ, hai chị em đang ngồi rốc mía ăn, nhưng vì tuổi nhỏ ham ăn, 2 người con xảy ra tranh giành, người e trai sẵn đang cầm con dao trên tay đã giáng một nhát vào đầu người chị của mình, máu chẩy rất nhiều. Người em trai vì quá kinh hãi và hối hận nên bỏ nhà ra đi biền biệt, cha mẹ họ tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy con mình nơi đâu. Vì quá nhớ con, hai người héo hon và lần lượt qua đời. Còn lại người con gái bơ vơ không nơi nương tựa nen cũng đã bỏ đi nơi khác.

Về người em sau khi làm chị bị thương anh ta chạy miết đến bờ biển gặp một chiếc thuyền chuẩn bị nhổ neo vào Nam, anh liền xin theo để làm nghề buôn bán nuôi thân. Thời gian cứ thế trôi đi, người con trai ấy cũng dần lớn lên và làm ăn khá giả, nhưng lòng nhớ thương gia đình vẫn luôn canh cánh trong lòng, thế là người con trai đã quyết đình về thăm quê thăm gia đình. 

Thế nhưng, than ôi khi về đến nơi cha mẹ đã không còn, người chị thì mất tích, anh ta vô cùng đau buồn. Và rồi anh đã quyết định ở lại nơi đây tiếp tục làm ăn sinh sống, một thời gian sau anh gặp được một người con gái mồ côi, tính nết hiền lành, chăm chỉ làm ăn và họ đem lòng yêu nhau và sau đó thì trở thành vợ chồng.

Đôi vợ chồng ấy sống với nhau rất hạnh phúc, một thời gian sau người vợ hạ sinh một người con càng làm tăng thêm niềm hạnh phúc trong  gia đình nhỏ ấy. 
Thế nhưng, một ngày kia người vợ đang gội đầu phía sau nhà, người chồng đi làm về ra đứng xem thì vô tình thấy ấn dưới mái tóc là một vết sẹo dài, anh ta hỏi nguyên do. Khi nghe người vợ kể lại kỉ niệm đau buồn năm xưa, thì anh lặng điếng  khi nhận ra đó là người chị ruột của mình. Anh vô cùng đau khổ vì mình phạm vào tội loạn luân, nhưng đành chôn sâu nổi đau ấy không dám nói ra. 

Và rồi ngày hôm sau ấy người chồng lấy cớ đi buôn chuyến xa, anh từ biệt vợ hẹn một ngày trở về sau đó thì giong buồm đi xa. Người vợ có ngờ đâu đây là lần từ biệt cuối cùng với người chồng mà cô hết lòng thương yêu. 

Ít lâu sau ngày ngày người vợ đều bồng con trèo lên ngọn núi nhìn về xa xa để trông ngống tin chồng nhưng đều vô vọng”.

Từ câu chuyện kể đâu buồn trên mà không ít thi sĩ và người dân đi biển không tiếc lầm nên những câu thương nghe nao lòng:

“ Bao năm đâu quản gió mưa
Bồng con đứng đợi vẫn chưa thấy về.
Thời gian phai xóa lời thề,
Mẹ con hóa đá bên lề tháng năm”

Hay người dân đi biển cũng có câu:

“ Lạy bà cho thổi gió nồm,
Chồng bà ở Quảng giong buồm theo vô.”

Tags: Khách sạn Nha Trang, du lịch Nha Trang, Nha Trang khách sạn.

T.H